Header Ads

Chợt thèm tiếng pháo và không khí Tết ngày xưa...

Đã bao nhiêu năm rồi , Tết đối với tôi chỉ là phần xác , còn phần hồn dường như đã không còn tồn tại. Là vì Tết ngày nay ai có tiền thì mới có Tết , còn nghèo khổ túng thiếu thì Tết đúng là đầy những nỗi lo. Không như ngày xưa , lúc mà kinh tế chưa phát triển như bây giờ , giàu nghèo gì cũng vui vầy với Tết. Và một lý do nữa, là không khí Tết nay đã khác xưa quá nhiều , không còn thấy cảnh cả nhà quây quần bên nhau gói bánh và cái cảnh anh em vừa thay nhau canh nồi bánh đỏ lửa thâu đêm vừa kể chuyện ma ( mà không canh thì cũng chả ai thèm lấy nhưng vẫn khoái thức khuya canh bánh (^-^) , không còn thấy cảnh làm mứt Tết, làm dưa món, củ kiệu , làm cây niêu , không thây không khí phố phường nhộn nhịp ngày giáp Tết, không thấy những trò chơi bọn trẻ con hay chơi ngày Tết xưa, và trên hết là đã không còn được nghe lại tiếng pháo Tết giòn giã của những năm nào...

Pháo tết ngày xưa

Ngày ấy , bọn trẻ con chúng tôi háo hức nhìn vào những quán bán pháo Tết với ánh mắt thèm thuồng nhưng nào có tiền để mua về đốt đâu...

Những hình ảnh như thế này sẽ mãi mãi chỉ còn lại là kỷ niệm...
Trừ những bạn chào đời từ năm 1994 trở lại đây, còn lại không một ai trong người Việt chúng ta mà chưa từng nghe đến tiếng pháo Tết trong đời. Cứ mỗi năm Tết đến xuân về, tôi bồi hồi nhớ những kỷ niệm xưa, lúc mà pháo chưa bị cấm. Tôi vẫn còn nhớ như in tiếng pháo nổ đì đùng, mùi khói pháo thơm nồng lưu huỳnh, quyện với mùi nhang trầm cúng 23 tháng Chạp, cúng Giao thừa,,,,vv trong cái thời tiết se se lạnh, lất phất mưa phùn ở miền Trung. Và cái cảm xúc bâng khuâng ấy không bao giờ bị xóa nhòa trong trái tim tôi...

Pháo bây giờ cũng có , nhưng là pháo bông , thứ pháo đẹp lung linh nhưng sao tôi thấy chả có hồn gì cả. Vì pháo chỉ do Nha Nước đốt cho dân xem thôi. Cái tôi cần là được nghe lại tiếng pháo hồng đì đoàng của Giao Thừa năm nào , được cảm nhận cái không khí xuân đang đến rất gần và hít cái hương pháo nồng nàn mặc dù biết là hơi lưu huỳnh rất độc, sáng mùng 1 bước ra đường thấy khắp nơi nhuộm một màu hồng rực rỡ của xác pháo đêm qua, nhìn xung quanh thấy bốn bề đột nhiên vắng lặng , đường phố gần như chả thấy ai , khác hẳn với vẻ đông đúc nhộn nhịp của ngày thường , chứ không phải như bây giờ , mới mùng 2 chợ búa đã đầy người buôn kẻ bán y như ngày thường...

Xác pháo hồng trước sân nhà năm nao...
Đôi khi chợt nhớ Tết da diết , dù rằng lại một mùa xuân nữa đang đến gần. Tôi lại nhớ , và lại thèm cái cảm giác giáp Tết của nhửng ngày xưa , thèm được cùng anh em , bạn bè dạo phố phường xem thiên hạ chừng bày , don dẹp đón Tết , xem những phiên chợ Tết đông vui , được tham gia gói bánh chưng , bánh tét và cùng mấy ông anh ngồi bên bếp lửa thức thâu đêm trong cái không khí rét buốt ngày cuối đông , thèm nghe một bài ca chúc xuân từ chiếc tivi cà khổ cũ kỹ năm nào, thèm coi kịch Táo Quân Tết cho Mỹ Chi ( vai Tây Vương Mẫu ) , Bảo Quốc ( vai Ngọc Hoàng đại đế ) , Thành Lộc , Hữu Châu ...những năm nào..

" Đón xuân này , ta nhớ xuân xưa.." giai điệu bài hát ngày nào lại ngân lên trong trái tim tôi...

Thời gian ơi ! Nếu có thể , hãy cho tôi một vé để trở về với những ngày thơ....

Không có nhận xét nào